
Không chỉ tiếc một chương trình âm nhạc đã trở thành cuộc hẹn quen thuộc của những người làm nghề và công chúng trong ngày Tết Độc lập của dân tộc diễn ra vào 14 giờ chiều 2/9 tại thánh đường nghệ thuật Nhà hát Lớn Hà Nội. Tôi tiếc một không gian nghệ thuật đặc biệt - nơi âm nhạc Việt Nam được lắng nghe, được thấu cảm và được kể lại bằng sự trân trọng, trí tuệ và khát vọng của người đương thời.
Tôi đã nhiều lần viết về “Điều còn mãi”. Nhìn lại những bài viết ấy, tôi nhận ra rằng điều khiến mình nuối tiếc nhất không nằm ở việc một chương trình không còn tiếp tục, mà là một dòng chảy văn hóa – nghệ thuật đã bền bỉ vun được đắp qua nhiều năm bỗng nhiên bị "đứt quãng".
Năm 2023, tôi viết về “Điều còn mãi” với một niềm tin rất rõ: đây không chỉ là một chương trình hòa nhạc quy mô, mà còn là nơi âm nhạc đồng hành cùng dân tộc, góp phần lan tỏa “Trí tuệ Việt Nam, Khát vọng Việt Nam”. Hơn mười chương trình đã đi qua, mỗi mùa lại để lại những thanh âm, những câu chuyện và những dấu ấn riêng- nơi hội tụ những người làm nghệ thuật tài năng và giàu sáng tạo.
https://vietnamnet.vn/hoa-nhac-dieu-con-mai-tri-tue-va-khat-vong-viet-nam-2184879.html?
Đằng sau một tiết mục vài phút trên sân khấu là biết bao giờ lao động của người phối khí, nhạc sĩ, nhạc công, ca sĩ, nhạc trưởng. Với Minh Đạo, mỗi lần làm việc với dàn nhạc giao hưởng lại là một lần đối diện với áp lực sáng tạo, với yêu cầu phải tìm được một diện mạo mới cho tác phẩm mà vẫn giữ được linh hồn nguyên bản.
Có lẽ công chúng chỉ nghe thấy những thanh âm đẹp vang lên trong khán phòng. Nhưng tôi luôn nghĩ, một phần giá trị của “Điều còn mãi” nằm ở chính những lao động nghệ thuật thầm lặng phía sau những thanh âm ấy.
Cũng từ tình yêu với "Điều còn mãi" mà tôi đã có những bài viết mang nhiều dấu ấn cá nhân khi may mắn được trò chuyện của các nhạc sĩ, trong đó có Nhạc sĩ Văn Ký. Chuyện rằng: "Năm 1958, giữa những năm tháng đất nước còn chia cắt và đầy gian khó, Văn Ký viết “Bài ca hy vọng” bằng một niềm tin mãnh liệt vào tương lai. Gần nửa thế kỷ sau, ông lại viết “Bay lên Việt Nam”, từ ý tưởng của VietNamNet, trong một thời điểm đất nước đang chuẩn bị bước vào một giai đoạn phát triển mới. Điều đặc biệt là chính Văn Ký nhìn nhận “Bay lên Việt Nam” như “phiên bản 2” của “Bài ca hy vọng”. Hai tác phẩm thuộc hai thời đại khác nhau, ngôn ngữ âm nhạc khác nhau, nhưng cùng gặp nhau ở một tư tưởng – niềm tin vào tương lai và khát vọng vươn lên của Việt Nam. Đẹp hơn nữa, “Bay lên Việt Nam” sau đó trở thành chủ đề của “Điều còn mãi” 2019, đúng dịp chương trình tròn 10 năm.
https://vietnamnet.vn/nhac-si-van-ky-tu-bai-ca-hy-vong-toi-bay-len-viet-nam-556373.html?
Từ “Bài ca hy vọng” đến “Bay lên Việt Nam”, từ một nhạc sĩ của thế hệ đã đi qua chiến tranh đến một sân khấu của Việt Nam thời hội nhập – đó chính là một cuộc đối thoại giữa ký ức và tương lai.
Và tôi nghĩ, “Điều còn mãi” đã kết nối thế hệ thông qua âm nhạc. Nối những ca khúc đi cùng năm tháng với những bản phối mới mang hơi thở thời đại. Nối những nhạc sĩ của thế hệ trước với những nghệ sĩ hôm nay. Nối ký ức của một dân tộc với khát vọng của một đất nước đang đi về phía trước - Đó là một cách gìn giữ ký ức bằng âm nhạc và làm cho ký ức tiếp tục sống trong hiện tại.

Năm 2025, khi viết về “Điều còn mãi”, tôi từng cho rằng sau 15 năm, chương trình vẫn giữ được thương hiệu và vị thế bằng sự tinh tế, sáng tạo, mới mẻ và đẳng cấp; quan trọng hơn, giá trị nghệ thuật và thẩm mỹ âm nhạc luôn được đặt lên hàng đầu. Vì thế, điều tôi tiếc nuối và cảm thấy hụt hẫng hôm nay không chỉ là sẽ không còn một cuộc hẹn âm nhạc vào chiều 2/9. Tiếc những cuộc gặp gỡ giữa các thế hệ nghệ sĩ. Tiếc những câu chuyện âm nhạc mà chính “Điều còn mãi” đã cho tôi cơ hội được làm nghề. Và tiếc một sân khấu đã chứng minh rằng những bài hát tưởng như rất quen thuộc vẫn có thể trở nên mới mẻ, sang trọng và lay động khi được đặt trong một không gian nghệ thuật đủ rộng lớn, trí tuệ và trách nhiệm. Và... Khát vọng để âm nhạc Việt Nam không chỉ được nghe lại, mà được nghe bằng một tâm thế mới, để những giá trị của quá khứ tiếp tục đối thoại với hiện tại và hướng tới tương lai... với tôi " Điều còn mãi" càng nhiều dư âm.
Một chương trình có thể dừng. Một sân khấu có thể tắt đèn. Nhưng “Bài ca hy vọng” vẫn còn đó - “Bay lên Việt Nam” vẫn còn đó.. và những cảm xúc mà “Điều còn mãi” đã trao cho công chúng vẫn còn đó. Và có lẽ, đó mới chính là "Điều còn mãi". Xin cảm ơn VietnamNet.vn và những người đồng nghiệp thân thương!